Điều gây ấn tượng đầu tiên với độc giả khi lần giở những trang sách đầu tiên có lẽ là lối hành văn dung dị, phóng khoáng. Tác giả từng chia sẻ cách kể chuyện của bà có phần giống thủ pháp nghệ thuật tác phẩm Trong rừng trúc của nhà văn Nhật Bản, Akutagawa.
Nhân vật tôi có sự dằn vặt riêng tư, sống một cuộc đời đeo đuổi những giá trị vô hình của sự tồn tại như cố quên đi vết thương lòng hành hạ mình ngày này tháng nọ. Mười hai chương sách đằng đẵng những uẩn khúc, chất vấn tự thân về sự sống, những giằng xé trong tâm tưởng về cõi vĩnh hằng để truy ra lời giải cho câu hỏi “Tôi là ai?” của nhân vật chính.
Viết về nỗi buồn nhưng bình thản đến lạ lùng, mạch văn chậm, đều và đầy chất mộng khiến tác phẩm như được trùm phủ bởi nhiều lớp sương, để rồi khi tan ra người ta mới thấu nỗi bi ai, thống khổ mà họ phải chịu đựng.
Sách buồn... rất lôi cuốn và có chiều sâu.
Ấn tượng từ bìa sách của Và khi tro bụi, Tiếng Kiều đồng vọng và Đốt có ngày đông; đọc 3 trang đầu tiên đã bật khóc... thực sự rất xúc động.
Tiki đóng gói ngày càng tệ, đơn hàng sách lần nào không xước thì cũng móp méo. Bán hàng càng nhiều nhưng chất lượng xuống cấp thì cũng như không. Lần mày lần cuối cùng. Bye Tiki
Nội dung hay nhưng hơi buồn, nếu mới thất tình hoặc mới trải qua nỗi mất mát người thân thì mình nghĩ khoan hãy đọc nhé! Ngôn từ không đao to búa lớn nhưng lại rất cảm động.
Sách mua bị lỗi, bìa bẩn, bìa sau bị gãy. Không hiểu làm ăn kiểu gì mà tắc trách đến thế? Vết gập gãy bìa sau đây. Quá tệ luôn ấy :))
Và khi tro bụi rơi xuống. Rất hay. Giọng văn nghệ thuật và nhiều cảm xúc. Một cuốn sách phủ đầy u buồn, đau thương và nỗi niềm hướng tới cái chết - một cái chết tuyệt đối. Nhưng ở cái kết thúc sắp chìm sâu trong bóng tối ấy, ta vẫn thấy đâu đó có tia sáng le lói của tình yêu, có bàn tay đang cố gắng vươn ra níu lấy cuộc đời.
4 năm trước