“Mọi cái rồi sẽ qua, chỉ có tình yêu là vĩnh cửu”
“Biển trổ hoa vàng” là câu chuyện kể một thủy thủ viễn dương tên Chiêm. Sau một chuyến công tác dài, ngày trở về với anh tưởng như là ngày hạnh phúc đoàn viên, nhưng hóa ra, đó lại chính là ngày chia ly. Huệ - người vợ anh yêu thương, tin tưởng bấy lâu nay có thai - với một người đàn ông khác không phải anh.
Quá đau đớn và thất vọng, anh từ bỏ tất cả và xin được ra ngọn Vạc làm người gác đèn. Với một tiền đồ tươi sáng đang chờ anh ở phía trước, sự lựa chọn của anh lúc bấy giờ giống như một điều gì đó rất ngông và ngu xuẩn đối với mọi người. Nhưng cũng ở đây, anh đã gặp già Khương - một người gác đèn cùng cảnh ngộ, cùng trốn ra ngọn Vạc gần 40 năm để xa lánh những ám ảnh đau đớn về cuộc đời.
Già Khương từng là “cây lim của rừng già”, già cũng từng có một mối tình với Pao- một cô gái đẹp nhất vùng Bắc Cớ. Nàng là vẻ đẹp kết tinh và hun đúc của trời đất, rừng núi và sông suối. Chỉ vì bản tính sĩ diện của người đàn ông, già Khương đã phải chứng kiến cảnh vợ mình bị bọn đực rựa cưỡng hiếp ngay trước mặt mà bất lực. Thế rồi cô gái ấy đã tự vấn để bảo toàn danh tiết.
Sau cái chết của Pao, già Khương vô cùng day dứt và ân hận. Già đã chọn ngọn Vạc để sống, để trốn tránh những kí ức không bao giờ có thể quên. Nhưng cuộc đời không đơn giản như vậy. Trong một lần vào đất liền, có một đứa bé tên Hương đã theo già, nhận già là cha mình. Không thể chối bỏ đứa bé, già đem bé về ngọn Vạc. Cuộc sống của già từ khi có Hương đã thay đổi: một cuộc sống vui vẻ, ấm áp và hạnh phúc. Hương là một cô bé ngoan và luôn dành cho cha mình sự kính trọng.
Thời gian trôi qua, cô bé năm nào lớn lên và trở thành một thiếu nữ xinh đẹp. Hương dậy thì, phổng phao và ở nơi hoang vu, cô độc, bản năng của người đàn ông lại trỗi dậy trong Khương. Già chợt nhận ra, đau đớn và tủi nhục đến tận cùng, già Khương tìm vào đất liền để từ bỏ khả năng ấy của chính mình. Già muốn bảo vệ cô con gái bé nhỏ của chính mình. Nhưng không, sóng gió một lần nữa ập đến: và
7 năm trước