Sách được bảo quản bọc bìa plastic rất cẩn thận, sách sẽ. Nội dung mình mới đọc review tóm tắt bên ngoài bìa sách nên cũng chưa đánh giá được tổng quan. Mình cho 4 ⭐️ là vì chất liệu giấy chưa tốt lắm thôi!
4 năm trước
Tiểu thuyết lịch sử không phải là chính sử, nhưng mình vẫn thấy thích đọc dù luôn phải tỉnh táo. Tranh cãi cũng nhiều, nhưng mình vẫn thấy đây là một quyển sách đáng mua, dù đáng ra giá nên dễ thở hơn một chút để có thể tiếp cận nhiều bạn đọc hơn!
5 năm trước
một tác phẩm ấn tượng về giai đoạn chúa Nguyễn ở Đàng Trong. chúng ta ko chỉ thấy sự khác biệt văn hoá giữa Đàng Trong với Đàng Ngoài mà còn là sự giao thoa giữa những nền văn hoá của các quốc gia khác nhau đan xen trong câu chuyện tình cảm động.
5 năm trước
Truyện nằm trong list tiểu thuyết lịch sử của tác giả Trường An mà mình rất thích. Ban đầu mình mua sách là do danh tiếng của tác giả, sau đó càng đọc vào thì càng bị cuốn hút.
Mình thích lối văn viết của Trường An, miên man, ám ảnh, dường như luôn có con mắt ở đâu đó, mở to, chăm chú, tường thuật lại những sự việc đã qua, về những con người đã bị quên lãng.
Cuốn sách này, vẫn mang giọng kể đó, nhưng còn thứ gì nhiều hơn, là nỗi buồn bàng bạc không tên, sự đau đớn day dứt, sự choáng ngợp trước số phận, trước vũ trụ và con người, hay điều gì mình không giải thích được.
Chỉ biết là mình đã khóc khi đọc đến cuối truyện. Lúc ấy, không phải là tình tiết cao trào, cũng chẳng phải sự hy sinh xúc động khiến mình bật khóc. Mọi việc xảy ra giống như dòng nước bị kiềm hãm bấy lâu, bỗng dưng vỡ tung nhấn chìm tất cả.
Trong truyện không có cốt truyện, cũng không có tình tiết lên xuống, lại càng không phải tình cảm yêu đương. Mọi việc được bắt đầu từ chiếc khăn lụa bị quên lãng dưới hầm một nông trại nước Pháp, lần giở về những tháng năm xưa cũ, những sự việc xưa cũ đã xảy ra và bị lãng quên ở đất nước nhỏ bé mang tên Đại Nam. Những câu chuyện được kể bởi những người khác nhau, là cô cung nữ, là cậu bé người lai, là Thập công chúa, là Tứ hoàng tử. Bọn họ mỗi người đều mang trong mình một câu chuyện riêng, một bổn phận riêng, một trọng trách riêng phải gánh vác. Cuộc đời của bọn họ đan cài vào nhau, đi qua nhau, đi cùng những biến động xảy ra trên đất nước này. Để rồi đến cuối đời, nhìn lại chặng đường đã qua, họ thấy gì, nghĩ gì, mong ước điều gì, luyến tiếc những gì? Ai có thể trả lại thanh xuân đã qua, sửa đổi những hành động bồng bột của tuổi trẻ?
Trường An, khi viết những tiểu thuyết lịch sử không có tình yêu, là những tiểu thuyết hay nhất, trong cảm nhận của mình. Thiên hạ chi vương cũng thế, mà Ngoài bờ đông là mặt trời cũng vậy. Khi đọc những tác phẩm ấy, mình thấy bình thản, thấy thấu cảm với những hành động của nhân vật, thấy mọi việc như trôi đi theo thứ logic của
7 năm trước
Một cuốn sách mà chẳng ai có thể khuyên ai là nên đọc hay không, vì nó tùy vào mối quan tâm với chủ đề, sự tương hợp với văn phong tác giả và thái độ kiên quyết bỏ mọi thành kiến hoặc so sánh sẵn có của bạn xuống.
Tóm lại là cứ đọc đi đã, nếu hợp thì thật may mắn còn không hợp, thì coi như bạn làm quen được với một thứ gì đó khác với những thứ bạn đã quen.
Dù gì thì cũng không thể nói là cuốn sách không giá trị được.
8 năm trước
Bố cục rối,viết dưới góc nhìn từng nhân vật mà thay đổi liên tục trong cùng 1 chương làm người đọc khó nắm được nội dung truyền tải. Đối với những người không có kiến thức lịch sử thì không biết ai ra ai,tứ hoàng tử hay thập công chúa là người nào để đồng cảm. Uổng tiền mua sách,không đáng có chỗ trên kệ.
9 năm trước
Lúc đầu mình mua chỉ vì:
1. Sách mới xuất bản
2. Tiểu thuyết lịch sử
3. Tác giả Việt Nam
4. Bìa ấn tượng
Thật xin lỗi nhưng mình có thành kiến với văn của tác giả VN, nhất là về thể loại tản văn và tiểu thuyết lịch sử. Tuy nhiên, quyển này mình thấy ổn. Vì chia làm 33 chương nhỏ nên mỗi ngày mình đọc vài chương (chân thành khuyên bạn đừng nên đọc một lèo hết quyển).
Lấy bối cảnh đầu nhà Nguyễn, thời vua Gia Long, Minh Mạng. Viết dưới góc nhìn của một cung nữ phòng thêu và cậu người Việt lai Pháp. Đây không phải một tiểu thuyết với kết cấu theo cốt truyện rõ ràng, có cao trào và kết thúc, đây chỉ thuật lại diễn biến của khoảng thời gian đó theo kí ức và tâm trang của nhân vật. Nó thiên về nội tâm. Mình thích một số đoạn, đại khái là:
"...Kẻ thương thân như thương thiên hạ. Giữ gìn bản thân như giữ gìn thiên hạ. Nhẫn tâm với bản thân như nhẫn tâm với thiên hạ. Chỉ kẻ đặt bản thân ngang với thiên hạ mới có thể gánh vác cả giang sơn..."
"..Vua chúa có thể nhân danh Trời để lừa phỉnh thì kẻ phản loạn cũng có thể mượn danh Trời để mưu cầu. Tin vào Trời, nghĩa là không tin gì hết..."
" - Có lẽ ta yêu chị mất rồi."
Điểm mình chưa hài lòng là tác giả dùng câu lặp quá nhiều. Thường thì đệm lại một lần nữa sẽ làm câu như có dư âm, gợi cảm hơn, nhưng dùng nhiều quá nó gây khó chịu.
9 năm trước