Mới đọc qua nghe hơi hướm văn phong cô Tư nhưng đọc hết vài truyện thấy rất có nét riêng của tác giả. Mỗi câu chuyện là mỗi cuộc đời, u uẩn, khắc khoải chỉ vì một chữ tình. Tôi sẽ cho 5 sao nếu Tiki giao cho tôi một quyển sách mới hơn thay vì ố vàng như thế này, cảm thấy rất bực mình nhưng vì sách quá tốt nên tạm bỏ qua.
Đọc xong bảy truyện ngắn trong tập “gạt nước mắt đi” của nhà văn Võ Diệu Thanh, tự dưng thấy miệng đắng ngắt, rồi lại tự hỏi hạnh phúc đang ở đâu trong cõi người? Chỉ mới đọc, nhưng không hiểu vì sao truyện viết về thân phận người phụ nữ luôn chua xót, đau đớn hơn tất thảy nỗi đau khác của thế giới. Những câu chuyện được xây bằng máu và nước mắt, với mỗi đau đớn tột cùng của sự dằng vặt, lỗi lầm, bỉ cực và sự tha hóa.
Và ẩn chứa đằng sau nó là những thông điệp nhân văn, khao khát hạnh phúc đến tuyệt vọng, tưởng chừng như không lối thoát. Những va vấp trong tình yêu đầu đời, sự thủy chung son sắt đến quằn quại của những người phụ nữ, ước mong có một “giọt máu đào cho con” của một gái điếm, sự phẫn nộ trong vấn nạn “hiếp dâm trẻ em”... được phác họa một cách trần trụi, chua xót, thê lương, não nề. Mỗi truyện ngắn khiến người đọc khắc khoải, phải đọc thật chậm để hiểu và đồng cảm.
Như anh chàng Minh trong truyện “đánh thức trinh nguyên”: "Tôi cố tình dựng trong đầu hình cảnh một cô gái nào khác để khỏi nghe tim mình se thắt từng cơn. Nhưng, tôi chỉ thấy trước mắt một Tiểu Hồi với cặp mắt trong xanh. Tôi thèm biết bao được chạy ngay tới, ghì sát thân hình trong trẻo của Tiểu Hồi bằng đôi tay nồng ấm của mình, ao ước được áp mũi vào đôi má hồng hào mướt rượt kia, hít những hơi no đầy... Những cơn thèm tuột sâu tận đâu đó trong tôi, moi ra những cơn đau bủn rủn tay chân".