Cuốn sách không thật sự xuất sắc về khía cạnh trinh thám, sự kịch tính chưa được đẩy lên cực độ, người đọc có thể hình dung và biết được bản chất của vụ án, dù vậy vẫn giữ được sự mạch lạc và chặt chẽ trong câu chuyện. Riêng mặt tình cảm giữa hai nhân vật, tác giả đã rất khéo léo đặc tả cảm xúc, tâm lý khi đối mặt với quá khứ cũng như hiện tại. Những tình huống tác giả sắp đặt cho hai nhân vật ở bên nhau cũng rất thú vị, hồi hộp đan xen lãng mạn. Tính chất trinh thám có lẽ chỉ để làm nổi bật lên tình cảm của Luke và Irene nhưng nếu thiếu những phân đoạn đó, cuốn sách sẽ không còn lôi cuốn nữa.
Một quyển sách thú vị với cách đan xen độc đáo giữa trinh thám, lãng mạn và chút hài hước.
Amanda Quick rất khéo léo khi đan xen hiện thực và quá khứ để tạo nên những tình tiết hồi hộp và cuốn hút người đọc. Một hình tượng Irene kiêu kỳ, mạnh mẽ để làm vỏ bọc cho một tâm hồn sợ cô đơn, bị ám ảnh về quá khứ cha mẹ bị sat hại. Một anh chàng Luke luôn tuân theo quy tắc riêng của bản thân, có vẻ bề ngoài khiến người khác phải sợ nhưng sâu trong tâm hồn là một người tình cảm.
Điều làm mình không ung ý với quyển sách là sách của mình bị thiếu những 20 trang, nên mình bị gián đoạn một phần đọc. Mong tiki chú ý hơn tới vấn đề này.
Đêm thao thức có lẽ là tiểu thuyết trinh thám khiến mình thích thú nhất từ trước đến giờ. Không chỉ ấn tượng về mặt trinh thám đơn thuần, truyện còn khắc họa sinh động tình cảm hết sức đẹp của hai nhân vật chính.
Bối cảnh chi phối Đêm thao thức là chốn thị trấn nhỏ lẻ, là nhà nghỉ giữa rừng chứng kiến âm thanh đặc trưng của gió và lá cây. Chính không gian thường được đề cập vào khoảng giấc chiều tối nên xúi bẩy rất nhiều tội ác, mình đọc mấy đoạn tả cảnh thôi mà đã thấy rất ớn. Tuy nhiên cũng không đến nỗi sợ quá như mấy cuốn truyện ma hay kinh dị, bù lại cảm thấy thật thích vì bối cảnh đó không quá tù túng mà lại có được độ mở cần thiết nên đọc truyện sẽ không thấy ngợp.
Mình khá ấn tượng với Luke trong truyện này, ở anh có cái gì đó khiến phụ nữ mạnh mẽ đến đâu cũng mong muốn được dựa vào, hay chí ít cũng trở nên mềm yếu trước anh. Irene là minh chứng cụ thể. Nàng không yếu đuối, nàng tự lập, nàng hơi ngang bướng là đằng khác, nàng cũng có tinh thần khám phá, tò mò, nhưng không biết dự đoán tình hình. Nói đúng hơn Irene chỉ nghĩ đến làm sao để thỏa mãn hiếu kì nóng vội mà không nghĩ đến việc mình có thể rước lấy nguy hiểm. Âu cũng vì điều này tạo điều kiện cho Luke phát huy được cái sở thích nắm bắt, chỉ huy, bảo vệ của anh. Được dấn thân vào một phần cuộc sống Irene khiến anh có cơ hội được lắp ghép mảng sự kiện - thói quen khó bỏ của Luke, và cũng khiến anh hiểu nàng nhiều hơn, về nàng, về những góc khuất, nỗi sợ vốn từ lâu đã dày vò nàng.
A.Quick viết truyện tiểu thuyết hiện đại có vẻ thích hợp hơn khi bà viết về thể loại lãng mạn lịch sử bằng chứng là tác phẩm này so với những cuốn sách trước đây của bà rất hay và có sự khác biệt.
Một cuốn tiểu thuyết trinh thám lãng mạn thật sự khiến tôi không thể không đọc được. Những vụ án trong "Đêm thao thức" khiến độc giả phải hồi hộp theo dõi, thật không thể đoán trước được kết cục của truyện nhưng từng tình tiết li kì được hé lộ qua từng trang sách khiến chúng ta phải bất ngờ. Nội dung truyện có những lúc dâng cao mạnh mẽ là thế nhưng lại có lúc dịu dàng, sâu lắng đó là khi Irene & Luke chìm đắm trong tình yêu của nhau, mối tình của họ đã bắt đầu khi họ phải cùng nhau đối mặt với những hiểm nguy và khó khăn.
Viết tiểu thuyết trinh thám lãng mạn không phải là dễ nhưng A.Quick đã làm được điều đó. Đọc sách của bà chúng ta như cuốn vào vụ án rùng rợn của hai nhân vật chính nhưng đồng thời cũng được nếm trải một chút hương vị của sự hài hước và đam mê.
Truyện này là truyện trinh thám pha với lãng mạn nên nếu xét riêng từng yếu tố thì thực sự mình không đánh giá cao. Về trinh thám: nội dung câu chuyện bình thường, chưa có nhiều kịch tính, tuy nhiên tình tiết được xây dựng chặt chẽ và logic, hợp lý. Về lãng mạn: Tính cách nhân vật nữ khá hay, nhưng kiểu thích nhau nhanh như thế mình cũng không ưa lắm. Nói chung truyện cũng ổn, đọc được. mình thấy có lời nhận xét là truyện hài hước nhưng khi đọc mình đâu thấy đoạn nào hài hước -_-
Lần thứ hai đọc truyện của Amanda Quick. Với tôi, Đêm thao thức ấn tượng và hay hơn là Chỉ dòng sông biết. Cũng lồng ghép trong mối tình là một ít trinh thám điều tra vụ án. Lật lại cái chết của cha mẹ để tìm ra nguyên nhân của thảm kịch đó, Irene lại đặt mình vào tình huống nguy hiểm đến tính mạng nếu không nhờ có Luke. Ở cuốn này, Amanda đã có khéo léo đưa những chi tiết khiến người xem tò mò và hơi hồi hộp. Tuy nhiên, có lẽ do mức độ lãng mạn nặng hơn trinh thám nên yếu tố bất ngờ hay kịch tính của truyện không được đẩy lên cao như mong muốn của tôi. Nói chung, nhìn toàn thể thì đây là một cuốn tiểu thuyết thích hợp đọc cho những ngày cuối tuần thư thả để giải trí.
Truyện lãng mạn pha trộn trinh thám thì khó mà đòi hỏi các yếu tố trinh thám thật hay được, vì vậy tôi không đánh giá cao lắm các yếu tố trinh thám trong truyện, mặc dù nó không hề tệ. Nhưng bản thân vụ án liên quan đến vấn đề khá nhạy cảm, có thể nói là hơi khó tiếp thu đối với người châu Á. Đọc mà thấy kinh tởm -_- Văn phong của tác gỉa thì cũng hay, nhưng có nhiều cảnh H kì cục. Biết là truyện lãng mạn đấy nhưng mình cũng chẳng thích đọc mấy đoạn như thế, nhưng mà so với ngôn tình bây giờ thì chắc cũng chưa là gì đâu :v
Mình vừa đọc xong cuốn này, đọc 1 lèo từ sáng đến chiều luôn. Phải nói đây là cuốn trinh thám thi vị nhất và lạ nhất từ trước đến giờ. Nó đan xen cả yếu tố hài hước, lãng mạnh và thực tế trong 1 cuốn sách. Mình thích cái cách sử dụng từ ngữ mà Luke và Irene nói chuyện với nhau, cách chuyển biến tâm lý của họ, cách cả gia đình Luke quan tâm đến anh và cho anh là bị...liệt dương =))))
Thật ra, tình tiết trong vụ án cũng không quá ly kỳ, truyện vừa đan xen tình cảm nảy nở giữa Luke và Irene và những vụ giết người bí ẩn không có quá nhiều chi tiết bất ngờ, người đọc vẫn có thể mơ hồ đoán được chuyện gì đang diễn ra. Nhưng chính câu chuyện xung quanh 2 nhân vật chính lại khiến người ta tò mò và hứng thú. Và tất nhiên, lúc nào cũng sẽ là happy ending
Đặc biệt, mình rất có ấn tượng với dịch giả của cuốn sách này. Nếu tác giả xen yếu tố hài hước vào thì có lẽ dịch giả cũng đã đưa được cái hồn cho những người Việt khi đọc cuốn sách.
Nói chung, đây là 1 cuốn sách thú vị và đáng đọc
Thật hiếm có tác giả nào có thể đan xen giữa trinh thám , lãng mạn và hài hước tài tình được như Amanda Quick. Câu chuyện khiến người đọc không thể rời mắt khỏi từng trang sách, tự hỏi hung thủ thật sự là ai? Liệu Irene và Luck đã thật sự an toàn? Gia đình Luck liệu sẽ chấp nhận anh như thế nào?
Câu chuyện khiến tôi có những lúc bật cười nhưng cũng khiến tôi phải nín thở theo từng diễn biến câu chuyện. Amanda Quick quả thật là một tác giả tài năng khi hết lần này đến lần khác khiến người đọc đi từ ngạc nhiên đến thích thú qua từng trang sách, từng mẩu đối thoại nho nhỏ, và trên hết, câu chuyện là tình yêu, là cuộc sống, là tình cảm gia đình, rất sống động và cũng rất chân thực.
Nếu đã quen với những câu chuyện, mà trong ấy, những biến đổi về tình cảm nhân vật phải chi tiết, phải chậm rãi và thuyết phục, thì bản thân tôi ban đầu khá bỡ ngỡ với kiểu tình yêu chớp nhoáng giữa Irene và Luke.
Nó không phải yêu từ cái nhìn đầu tiên, cũng chẳng phải dạng mưa dầm thấm đất, kiểu tình cảm giữa 2 người đến một cách nhanh chóng, chênh vênh. Vừa có phần vội vã, vừa có vẻ nư nó là điều tất yếu xảy ra trong cuộc sống của hai người.
Cả Irene và Luke đều có những vấn đề riêng cho cuộc sống của mình, Họ càm giác mình bị cô lập, không thể hòa hợp với mọi người sau những gì đã xảy ra, có lẽ vì thế mà họ cần nhau, đến với nhau.
Tôi rất thích nội dung, tình tiết trinh thám của truyện, dẫn dắt một cách gọn ghẽ, hợp lí, logic và đủ phần hồi hộp, tò mò. Ta sẽ không mơ hồ giữa đây là một tiểu thuyết trinh thám hay tình cảm, mà đây chính là một tác phẩm trinh thám trữ tình. Chất trữ tình và trinh thám dường như đan xen, hòa hợp đến lạ kì.
Tôi khá thích Đêm Thao Thức, tuy đây không hẳn là tác phẩm xuất sắc nhất tôi từng đọc, nhưng nó cũng khiến tôi cầm lên và đọc lại vài lần nữa sau này.