Hành trình của Nụ,Nụ đi,Nụ trải nghiệm bao điều,..và Nụ truyền động lực cho tôi. Tôi thèm được bước chân ra khỏi môi trường quen thuộc,tới những vùng đất mới,ở bên ngoài kia. Đọc và ngẫm nó,.mà không dứt được từng con chữ. Tớ thích cách viết của Chị Linh từ giọng điệu đến ngôn từ đều đậm phong cách của chị, biết chị qua bức thư gửi bộ trưởng bộ giáo dục,và giờ thì đọc cuốn sách Bên kia đồi của chị. Tủ sách của mình lại có thêm một cuốn sách hay^^. mãn nguyện,mãn nguyện khi mua nó.
10 năm trước
Mình đã có dịp nghe chị Linh chia sẻ bên ngoài, và khi đọc cuốn sách Bên kia đồi, thì mình dần dần hiểu rõ hơn về nhân vật Nụ. Nụ bản lĩnh, cá tính, dám chọn con đường mà không phải ai cũng dám nghĩ đến, dám bước đi. Nụ không an phận những cái tầm thường, nên nhờ vậy mà khi lớn lên, Nụ đã hoàn toàn sở hữu được chính cuộc đời do mình thiết kế. Đọc chuyện của chị Linh, luôn thâý đâu đó những cái rất chân thật của cuộc sống này. Cuốn sách cho chúng ta những suy nghĩ lớn,,những giấc mơ lớn. Bên cạnh đó còn cho ta hiểu được rằng, cuộc đời là những chuyến đi, bạn sẽ không mình dở đến cỡ nào nếu như không ra bên ngoài thế giới.
9 năm trước
Hầu hết mọi người biết đến Võ Mỹ Linh qua facebook với những bài bình luận cá nhân sắc sảo và thẳng thắn. Đó cũng là lí do mình mua cuốn sách này. Bên kia đồi không dày, chỉ mất chừng 1 tiếng là mình đọc xong. Khá nhanh và cũng khá ngỡ ngàng.
Giọng văn bộc trực, trầm tĩnh, lúc thì hồn nhiên như con trẻ, nhiều chỗ lại như đầy suy tư, tất cả được xen lẫn một cách hài hoà để kể lên một câu chuyện vui về cuộc đời buồn. Rất đáng thử cho những người còn nghi ngờ về cô tác giả này và cho cả những người chẳng quan tâm cô ấy là ai. Mong chờ cuốn sách tiếp theo.
10 năm trước
Tôi biết đến Võ Mỹ Linh, khi cô là người Việt Nam may mắn sống sót sau bão tuyết ở Nepan. Sau đó, qua những bài share của mọi người trên mạng, tôi tìm facebook và follow cô, tôi cũng rất thích đọc những note cô viết.
Tôi đã tìm khắp nơi để mua cho được quyển “Bên kia đồi” khi nó vừa xuất bản. Và quyển sách thực sự đã không hề làm tôi thất vọng. Có chăng, là tôi có một chút hậm hực với tác giả vì “quyển sách ngắn quá”, vì tôi đã ngấu nghiến đọc nó khi cầm được nó trên tay, vì tôi vẫn còn luyến tiếc khi đã lỡ đọc hết sách.
Quyển sách kể về cuộc đời của nhân vật Nụ, để rồi qua những chi tiết, những mẩu chuyện rất đỗi đời thường của nhân vật tác giả lồng ghép, gửi gắm vào đó những thông điệp, rằng ừ còn trẻ, tuổi trẻ chỉ có một, sao phải ngại ngùng, sao không dám thử một lần bước ra khỏi cái vùng an toàn của chính mình để đi và nhìn ngắm thế giới. Hãy cứ đi, đi sang phía “Bên kia ngọn đồi” dù rằng bên đấy cũng có thể chẳng có gì, nhưng đi để khi quay về cái làng cũ của mình ta biết yêu hơn, trân quý hơn những điều ta đang có.
Và hành trình của nhân vật Nụ, có lẽ cũng một phần nào đó phản chiếu chính hành trình của Tác giả. Cô đã đi, đã trở về lại cái “làng” của mình, và cô cũng đã yêu hơn cái làng ấy! Cô đã lập ra một dự án tình nguyện chuyên dạy Tiếng Anh miễn phí cho trẻ em nghèo, cô đã kêu gọi tài trợ, tổ chức những chuyến đi tình nguyện về vùng cao. Tác giả đã và đang từng ngày- bằng chính hành động của mình, bằng những đóng góp thầm lặng của mình cho quê hương và điều đó càng làm tôi yêu quý, trân trọng cô hơn.
Sách không dành cho người đọc vội, vì đọc vội, đọc qua loa thì cũng chẳng hiểu được những thông điệp, những ý nghĩa ẩn sâu mà tác giả muốn truyền tải!
10 năm trước
Theo dõi FB của Võ Thị Mỹ Linh đã lâu, tôi thích cách của cô gái trẻ đó sống và cống hiến cho cộng đồng. Những nhìn nhận của cô gái trẻ này về các mặt của cuộc sống cũng rất bạo dạn, phóng khoáng.
Đọc "Bên kia đồi" càng thấy rõ được phong cách viết và sống của Mỹ Linh, có gì đó bạo dạn, hơi thô, vụng nhưng nó gần với thực tế, bình dân. Mỗi người một guu cảm nhận, riêng tôi vẫn thích cuốn sách này. Những mảng màu "đen", "nâu" hay tối thẫm của cuộc sống đều được Linh đưa vào trong "Bên kia đồi"
10 năm trước
Tôi đồng cảm với từng vần điệu của tác phẩm. Tôi tìm thấy mình trong từng nhịp văn, từng dòng suy nghĩ. Đó cũng là tâm tình chung của một bộ phận, một quãng đời của người trẻ hiện nay. Hành văn của Linh giản dị, dễ thấm. Linh biết cách "vẽ vời", "hình tượng hóa cốt truyện của mình vào một nhân vật "rất văn", "rất sách giáo khoa những năm cấp 2" - ấy chính là hình tượng Nụ. Câu chuyện của Nụ, của Linh cuốn hút người ta cứ kế tiếp kế tiếp lật giở từng trang. Người ta uống từng lời của Nụ, từng dòng của Linh như thể xem một thước phim chiếu lại lẽ sống của cuộc đời mình. Thế nhưng, người ta nên đọc tác phẩm này để đồng cảm với tuổi trẻ, để nhìn lại quãng đường mình đã qua mà cố gắng cho ngày sau, còn không phải để tìm lối thoát!
10 năm trước
Quyển sách phần nào giúp em trở về tuổi thơ của mình. Ngày nhỏ em cũng từng nhìn lên cái dãy núi sau nhà và tự hỏi bên kia núi có gì ? Em leo lên và vẫn là núi vẫn cái khung cảnh tiêu điều hoang vắng như cái đồi gần nhà Nụ vậy, chỉ là núi gần nhà em không có nhiều mộ thôi ^^!. Quyển sách giúp em nhận ra nhiều triết lý sống đơn giản nhưng sâu sắc. Cái cảnh Nụ trèo lên đồi và kết thúc truyện vẻn vẹn vài trang sách cơ mà thấy rất sâu sắc. Hi vọng chị sẽ tiếp tục ra nhiều quyển sách và nỗ lực hết mình cho VHV.
10 năm trước
Tôi ấn tượng với cuốn sách vì giọng văn mộc mạc, mạnh mẽ và đầy phóng khoáng của tác giả. Một câu chuyện đầy nhân văn, nhiều điều đáng để suy ngẫm cho người trẻ. Khi đọc cuốn sách này tôi đã thay đổi khái niệm đi du lịch của mình, vs sở thích đi phượt nên tôi đã có cảm tình vs cuốn sách này ngay từ đầu, và không hề thất vọng khi tác giả đã cho tôi thấy một suy nghĩ mới về chữ "phượt", "phượt" chẳng phải là "check in" mà là "communnicate". Đi đây, đi đó chẳng phải là ngấm cảnh, mà quan trọng ta gặp và tiếp xúc với những con người "mới" vs nền văn hóa mới.
10 năm trước
Tôi rất ấn tượng với việc Võ Mỹ Linh bỏ việc đi du lịch bụi, ấn tượng với những bài luận trên facebook của cô (rất sắc sảo, thông minh), nên trước khi cuốn sách này ra mắt tôi đã sống trong tâm trạng chờ đợi. Khi vào Hội chợ sách ở đường Nguyễn Văn Bình, việc đầu tiên của tôi là đi tìm cuốn sách này để mua. Về nhà đọc thì... thất vọng. Cốt truyện không hay, tình tiết không xuất sắc, văn phong cũng không có gì hấp dẫn... Có những đoạn lê thê. Thật sự tôi rất cố gắng để đọc cuốn sách này, để xem có gì hay ho ở phía sau không, nhưng thật sự thì rất khó kiên nhẫn để đọc hết. Em họ tôi là sinh viên đại học cũng có cảm nghĩ giống tôi. Hay là văn chương của cô không hợp với chúng tôi?
10 năm trước
Mình biết chị Linh qua "Bức thư gửi Bộ trưởng bộ Giáo dục", có theo dõi trên trang Facebook cá nhân của chị, và có xem một số bài phỏng vấn của chị. Chị Linh là một người có cá tính mạnh mẽ, có những cái nhìn rất táo bạo, mới mẻ, ngông cuồng của tuổi trẻ. Mình rất hâm mộ quan điểm, cách nhìn nhận của chị, thấy rất vui khi chị mang nó vào tác phẩm của mình. Nụ cũng giống như chị Linh, là người đã truyền cảm hứng cho mình, khiến cho mình chỉ muốn bỏ lại mọi thứ sau lưng, tìm cho mình sự tự do ngoài kia, vẻ đẹp của cuộc sống, tự mình phiêu lưu, tự mình chạm lấy nó. Quả thực, tuy có một vài chi tiết không thật, nhưng cách kể chuyện, cách sử dụng từ ngữ phản ánh được phần nào tính cách của tuổi trẻ trong đó, cho thấy được ý nghĩa đằng sau câu chuyện của Nụ và đặc biệt là thấy được tính cách người kể trong đó.
Một cuốn sách vừa hài hước, vừa mang ý nghĩa nhân văn, mình nghĩ mọi người nên tìm đọc nó, đọc và suy nghĩ. Vì là tác phẩm đầu tay nên mong sự trau chuốt về từ ngữ, sự mạch lạc trong lối dẫn truyện ở những tác phẩm tiếp theo. Rõ ràng 4 sao là một đánh giá xứng đáng cho tác phẩm này.
10 năm trước
Tôi đọc "Bên kia đồi" qua lời giới thiệu của một vài người bạn. Lúc đầu, tôi chỉ định đọc để giải trí nhưng cuốn sách mang lại cho tôi nhiều hơn tưởng. Càng đọc lại càng bị cuốn vào câu chuyện thú vị của nhân vật Nụ, một người đại diện cho tuổi trẻ, dám ôm hi vọng và hoài bão, dám bước đi đến những vùng đất mới để khám phá và trải nghiệm. Cuốn sách là những góc nhìn rất riêng của tác giả về những nơi cô đã qua, những người cô đã gặp và những việc cô đã làm. Cùng với đó, cuốn sách còn gợi mở cho người đọc nhiều chân lí về cuộc sống. Bên kia đồi là một cuốn sách đáng để đọc, thực sự là một cuốn sách tuyệt vời!
11 năm trước
Về hình thức bìa không thực sự làm tôi ấn tượng nhưng nó lại thể hiện được một phần nội dung của cuốn sách . Về chất lượng giấy in rất tốt , mềm mại , thơm tho , không bị cong mép , hầu như không bị sai về lỗi chính tả . Về nội dung tôi ấn tượng giọng văn của tác giả nó rất mạnh mẽ và hào hùng . Khiến tôi không thể tự chủ được mà bị cuốn theo mạch truyện .Nội dung của truyện rất ý nghĩa và nhân văn tôi như thấy chính mình trong cuốn truyện này . Phá đi rào cản , đấu tranh vì chính bản thân , dám nghĩ dám làm tôi nghĩ đó là tuyên ngôn tác giả muốn truyền tải.
10 năm trước