THÁM TỬ ĐÃ CHẾT
(Tập 6)
Quà tặng kèm: Bookmark, 3 postcard, bìa tặng thêm
Tác giả: Nigozyu, Minh hoạ bìa: Umibouzu
Thám tử đã chết (tên gốc: Tantei wa mou shindeiru) là series light novel trinh thám của tác giả mới Nigozyu, người đã chiến thắng giải thưởng tân binh của MF Bunko J lần thứ 15 dành cho các tác giả Light novel mới triển vọng. Tính tới thời điểm hiện tại, Thám tử đã chết đã ra mắt 6 tập tại Nhật Bản với doanh số ấn tượng 850.000 bản được bán ra cùng hàng loạt các phiên bản chuyển thể truyện tranh và mới nhất là TV series anime cũng đang được công chiếu bản quyền tại Việt Nam, thu hút hàng trăm nghìn lượt xem mỗi tập.
Đây là câu chuyện về cách chúng tôi đã gặp gỡ nhau như thế nào
Cuộc gặp gỡ giữa tôi, thám tử bậc thầy, Siesta, và trợ thủ của tôi, Kimizuka Kimihiko, không phải ở trên chiếc may bay bị cướp ở độ cao 10.000 mét so với mặt đất.
“Tôi muốn cô đi tới Nhật Bản.”
Sự khởi đầu thực sự là bốn năm trước, khi tôi nhận được yêu cầu tìm kiếm gián điệp từ “Chính phủ liên bang”. Khi bay tới Nhật Bản, tôi đã nhận được sự hợp tác của Kase Fuubi và cố liên lạc với nguồn tin được chị ấy cung cấp.
“Cô cũng sẽ nhớ thôi. Thằng nhãi bực mình đó tên là…”
Này, Trợ thủ, cậu đã bao giờ tự hỏi tại sao tôi lại đưa cậu đi phiêu lưu khắp thế giới chưa?
Điều tôi sắp tiết lộ bây giờ là một bí mật mà tôi đã giấu kín với ngay cả trợ thủ, người đã cùng tôi trải qua những chuyến phiêu lưu rực rỡ trong suốt ba năm. Một phần tiền truyện mô tả sự khởi đầu chân thực của cuộc gặp gỡ ở chân trời xa xôi.
Mục lục:
Bảy năm trước, Kimihiko
Chuyện kể của một thiếu niên 1
Chuyện kể của một thiếu nữ 1
Chương 1
Ngày 24 tháng 4, Siesta
Ngày 26 tháng 4, Siesta
Ngày 27 tháng 4, Kimizuka Kimihiko
Ngày 28 tháng 4, Siesta
Chuyện kể của một thiếu niên 2
Chương 2
Ngày 28 tháng 4, Siesta
Ngày 29 tháng 4, Kimizuka Kimihiko
Ngày 30 tháng 4, Siesta
Chuyện kể của một thiếu nữ 2
Chương 3
Ngày 1 tháng 5, Siesta
Ngày 2 tháng 5, Kimizuka Kimihiko
Ngày 2 tháng 5, Siesta
Ngày 2 tháng 5, Kimizuka Kimihiko
Ngày 2 tháng 5, Siesta
Chuyện kể của một thiếu nữ 3
Chương 4
Ngày 3 tháng 5, Kimizuka Kimihiko
Ngày 3 tháng 5, Siesta
Ngày 3 tháng 5, Kimizuka Kimihiko
Ngày 4 tháng 5, ???
Ngày 5 tháng 5, Siesta
Ngày 5 tháng 5, Kimizuka Kimihiko
Chuyện kể của một thiếu niên 3
Khúc dạo đầu 4 năm trước
Lời bạt
Thông tin tác giả:
Nigozyu
Nhận giải nhất cuộc thi MF Bunko J lần thứ 15 dành cho các tác giả mới.
Sống ở Fukuoka. Thích các nhà hàng phong cách gia đình, Aikatsu và hài kịch.
Tôi mới chuyển nhà, nhưng chưa mua bất kỳ đồ nội thất nào, nên giờ tôi đang bắt chéo chân trên chiếc Chabudai nhỏ và gõ phím. Eo tôi chắc gãy luôn rồi.
Umibouzu
Vỏ quýt ngon thật đấy mọi người nhỉ
Trích đoạn sách:
Công việc mà tôi đến Nhật để làm là truy tìm và bắt giữ người đàn ông đã mất tích từ một năm trước, Danny Bryant.
Thế nhưng hiện tại tôi chẳng có manh mối nào cả. Vậy hãy bắt đầu bằng cách tạo ra một manh mối.
“A lô. Bây giờ cùng nhau đi uống trà không?”
Một giờ sau đó.
Tôi đi taxi tới nơi, gặp gỡ người mình vừa gọi lúc nãy. Sau đó hai chúng tôi bắt đầu hòa thuận uống trà… Đáng lẽ là vậy, nhưng mà…
“Cô em còn dám chườn mặt ra trước tôi à.”
Địa điểm là phòng tiếp khách của sở cảnh sát. Người ngồi đối diện tôi trong bữa tiệc trà cứ gõ ngón tay cái lên bàn với vẻ cáu kỉnh.
“Đừng lạnh lùng như vậy. Chúng ta không phải đồng đội ư?”
“Ừ, đồng đội giết lẫn nhau.”
Nói rồi chị ấy – chị cảnh sát tóc đỏ đột nhiên rút súng chĩa về phía tôi.
Bây giờ cũng thế, ngày xưa cũng thế, tôi mới là người như sắp bị giết.
“Chị không nghĩ kỹ xem đây là nơi nào khi rút súng ra à?”
“Vừa hên là phòng này không có camera giám sát.”
“Âm thanh sẽ làm lộ chuyện đấy.”
“Có gắn đồ giảm thanh rồi nên không sao.”
“Tự ý cải tạo súng được cấp cho cũng là vấn đề lớn đấy.”
Khóe mắt vẫn đầy sự bất mãn, chị ấy dựa người vào lưng ghế.
Tên người phụ nữ có cách hành xử chẳng giống cảnh sát chút nào này làKase Fuubi.
Ngoài mặt, chị ấy đúng là một nữ cảnh sát Nhật Bản. Nhưng chị ấy còn một mặt sau nữa, đó là “Sát thủ” rong ruổi cả thế giới. Kase Fuubi cũng là một “Người điều chỉnh” như tôi.
Công việc “Sát thủ” của chị Fuubi chủ yếu là tuân theo mệnh lệnh của “Chính phủ liên bang” để ám sát mục tiêu. Trong quá khứ tôi đã từng bị chị ấy nhắm đến, bị truy đuổi mỗi ngày.
Tôi đã rửa sạch quá khứ, nghĩ rằng trong lúc cộng tác với những người cùng chức thì quan hệ sẽ tốt đẹp lên, nhưng chị Fuubi có vẻ vẫn khó chịu với tôi.
“Cứ nghĩ là cô rốt cuộc đã đào tẩu khỏi tay tôi rồi, cuối cùng cô lại thành một ‘Người điều chỉnh’. Cấp trên đang nghĩ gì vậy không biết.”
Thế rồi sự bất mãn của chị ấy chuyển sang một hướng khác. Người của chính phủ đã ra lệnh đòi ám sát tôi lại quay ngoắt bảo tôi gia nhập – Có vẻ chị ấy không chấp nhận được. Chị Fuubi bực bội châm lửa hút thuốc.
“Mà sao cô lại chấp thuận? Những kẻ muốn mạng chính mình giờ lại muốn lợi dụng mình?"
Ra thế. Đúng là chỉ xét chuyện đó thì tôi quả giống một người con gái cơ hội. Tuy nhiên…
“Dựa trên việc mình bị săn đuổi như vậy, rốt cuộc tôi đã tìm ra một giả thuyết quan trọng cho một vấn đề vốn luôn khổ não.”
Khi tôi nói vậy, chị Fuubi nhìn tôi chằm chằm như cố đoán ý đồ của tôi.
“Khi các người bắt đầu săn đuổi tính mạng tôi, thì tôi cũng đang đơn phương đuổi theo ‘Hạt giống nguyên thủy’. Đối với thế giới này, đây hẳn là chính nghĩa, nên tôi không hiểu tại sao các người, những biểu tượng của chính nghĩa lại nhất định phải giết tôi.”
Ban đầu thì là vậy – Tôi nói thêm rồi thấm họng bằng chỗ trà đã cũ một ngày.
“Nhưng khi nghĩ kĩ, tôi suy luận rằng đó là vì việc tôi còn sống có liên hệ đến lợi ích của “Hạt giống nguyên thủy’ – Đúng thế, tôi là một vật chứa để giúp ‘Hạt giống nguyên thủy’ sống tiếp. Vì vậy các người mới muốn giết tôi trước khi tôi trở thành vật chứa.”
Tôi bị khuyết thiếu ký ức trong vòng vài tháng. Đó hẳn là những ký ức về “Hạt giống nguyên thủy” và những ngày tháng sống ở cơ sở do y dựng lên. Nhưng đến khi chị Fuubi bắt đầu săn đuổi tôi, tôi mới có thể nhận ra khả năng chính mình đã được nuôi dưỡng như một vật chứa.
“Nếu vậy, ngược lại tôi còn phải cảm tạ mới đúng. Do các người muốn loại bỏ tôi nên tôi mới suy luận ra mình là ai.”
“Chính phủ liên bang” muốn đánh bại “Hạt giống nguyên thủy” một cách gián tiếp bằng cách sát hại tôi…. Nhưng ngoài dự đoán, tôi luôn thoát khỏi “Sát thủ”, nên họ thêm tôi vào “Người điều chỉnh” và giao cho tôi sứ mạng đánh bại “Hạt giống nguyên thủy”. Nếu xét như vậy thì cách nghĩ của họ không hề mâu thuẫn.
“Cách nghĩ thật là người lớn.”
Chị Fuubi nhả khói với vẻ chán chường.
Nếu thế thì nãy giờ chị ấy chỉ đang đùa với trẻ con à.
“Nhưng có một chuyện khiến tôi lưu tâm.”
Khi tôi nói thế, chị Fuubi liếc nhìn sang.
“Cấp trên biết tôi là vật chứa của ‘Hạt giống Nguyên thủy’ nên ra lệnh cho chị ám sát tôi. Nhưng làm sao họ biết?”
Có thể bằng những cách như cuốn Thánh điển của Vu nữ, dự báo những nguy cơ của thế giới. Nhưng tôi nghe nói người của chính phủ cũng không thể dễ dàng đọc được.
Lúc trước, Ice Doll tỏ vẻ không biết giữa tôi và “Hạt giống Nguyên thủy” có duyên nợ gì, nhưng có khi chỉ là giả vờ? Hoặc là ai đó không cho Ice Doll biết?
“Chẳng lẽ cô muốn tôi điều tra mấy thứ đó?”
Cô hôm nay đến đây có mục đích gì – Chị Fuubi tỏ vẻ phiền chán rõ rệt.
“Không, ít nhất tôi cũng hiểu bây giờ không phải là lúc để lo những việc đó.”
Mục đích lớn của tôi chỉ là đánh bại “Hạt giống Nguyên thủy.”
Còn công việc ngay trước mắt là…
“Danny Bryant.”
Khi tôi nói cái tên đó ra, chị Fuubi lập tức đông cứng. Rồi chị ấy dụi điếu thuốc xuống gạt tàn.
“Chị có biết người này không?”
Tôi hỏi, nhưng thực sự không có ý muốn xác nhận lại.
Một gián điệp cũ của “Chính phủ liên bang” đã mất tích ở Nhật từ một năm trước.
Một người đang hoạt động ở Nhật với tư cách cảnh sát, vừa là “Người điều chỉnh” như chị Fuubi, không có lý do gì lại không biết.
“Cô cũng bị ép nhận cái công việc phiền phức đó à?”
Chị Fuubi thở dài thườn thượt.
“Nói vậy người trước tôi là chị?”
“À, tôi có việc bận nên bỏ dở giữa chừng.”
“… Ra vậy. Nên chuyện này lại rơi vào người tôi.”
Nguyên do khiến tôi phải lặn lội tới Nhật Bản, có vẻ là con người này.
“Chị có biết gì về Danny Bryant không?”
Chị ta là người đi trước nên hẳn sẽ có một ít thông tin.
“Hắn đến Nhật khoảng 3 năm trước đây. Thế rồi mất tích độ 1 năm trước.”
“Trước đó công việc của hắn là gì? Không phải gián điệp, mà ngoài mặt hắn làm gì?”
“Có vẻ làm mấy chuyện như thám tử tư.”
Giống như cô đấy – Chị Fuubi phì cười.
Ngoài mặt làm thám tử, trong bóng tối thì hoạt động theo mệnh lệnh của Chính phủ.
Hắn ta đến Nhật hẳn là vì công việc trong bóng tối. Đó hẳn cũng là thông tin cơ mật, nên Ice Doll không chịu trả lời tôi.
“Có vẻ hắn không có văn phòng cố định. Cũng chẳng rõ nhận việc bằng cách nào.”
“Vậy chỗ ở thì sao? Chắc hắn cũng phải có chỗ ăn ngủ chứ?”
Dù nói vậy, nhiều lúc tôi cũng không có chỗ ở.
“Có vẻ hắn lang bạt khắp nơi. Toàn Nhật Bản chỗ nào cũng có dấu tích của hắn. Bây giờ thì đâu đâu cũng vườn không nhà trống rồi, nhưng có dấu vết hắn từng sống trong thành phố này.”
Chị Fuubi lấy máy tính xách tay ra, cho tôi xem danh sách những nơi mà Danny Bryant từng ở lại tạm thời. Từ phía Nam là Okinawa, đến cả phía Bắc là Hokkaido. Ít nhiều có thể thấy trong hai năm ở Nhật Bản, hắn ta không có chỗ ở cố định nào.
Thực sự, công việc ngoài sáng hay trong tối của Danny Bryant đều cần sự linh hoạt như thế. Cằm đầy râu lún phún, cà vặt nhăn nheo, nhưng vì lý do nào đó mà đôi mắt lấp lánh thích thú. Bản thân hắn ta chắc cũng là người thích tự do. Dù chưa gặp mặt nhưng trong đầu tôi đã lập ra một lai lịch như vậy.
“… Không, đó là thường thức rồi.”
Tôi lập tức lắc đầu.
Không thể bị thường thức trói buộc.
Một người đàn ông tự do không quan tâm đến vẻ ngoài, không có chỗ ở cố định, không có nghề nghiệp cụ thể. Dù vậy, cũng chưa chắc đó là bản chất thật của Danny Bryant. Rất có khả năng hắn chỉ muốn làm người khác nghĩ như vậy. Hơn nữa… Một người trông có vẻ tự do như thế cũng chưa chắc chỉ sống một mình.
“Danny Bryant có gia đình không?”
Dù là gián điệp, không có chỗ ở cụ thể, nhưng vì thế mà kết luận hắn ta không có gia đình thì quá vội vàng.
“Theo tôi biết thì trong lúc ở Nhật hắn không có thân thích gì cả.”
Nhưng dù nói thế, mặt chị Fuubi lại hiện lên vẻ phiền chán rõ rệt nhất trong hôm nay. Rồi chị ấy nhắc đến sự tồn tại của một thiếu niên nào đó đã được Danny trông nom.
“Danny Bryant từng sống trong thành phố này với một thằng nhóc rắc rối. Chính tôi cũng chẳng biết đã bị làm phiền bao nhiêu lần nữa… Chẳng sao, cô cũng sẽ nhớ thôi. Thằng nhãi bực mình đó tên là…”















![[Cheerfulhigh] 10 chiếc huy chương giải thưởng huy chương thứ 1 2nd 3rd với ruy băng cổ kim loại người chiến thắng giải thưởng cúp cho bữa tiệc thi đấu thể thao](https://sg-test-11.slatic.net/p/1dc1441df814b2700d8bef4733ce03ee.jpg)









